次和龚蘅圃驾部游光孝寺出城过长寿石濂精舍韵二首 其二

清代 陈恭尹
未论人天最上乘,水云深处总输僧。长江好纵登楼目,短景难为系日绳。 款客茶瓜无俗物,留人衣袂有苍藤。远公不厌攒眉客,腊酒相过或可仍。
wèi lùn rén tiān zuì shàng chéng   shuǐ yún shēn chù zǒng shū sēng cháng jiāng hǎo zòng dēng lóu   duǎn jǐng nán wéi shéng
kuǎn chá guā   liú rén mèi yǒu cāng téng yuǎn gōng yàn cuán méi   jiǔ xiāng guò huò réng