次和常南陔方伯登慈恩寺塔原韵

宋代 江开
高岑久不作,苍茫挂余曛。蹑级继轩举,风雅今尚存。 泾渭清浊辨,日月东西奔。终南雪万点,五陵烟一痕。 隋唐没瓦砾,安问汉与秦。想其全盛时,陆海何纵横。 盖地起宫掖,接天闻歌声。陵谷变易久,孤塔凌苍雯。 或仗佛力大,竟与天寿并。时晴村舍密,烟霭暮云屯。 朔风送边雁,铃语四角惊。河声日南下,山势欲东倾。 巍然镇地轴,所望兹出群。高歌作金石,字字坚长城。
gāo cén jiǔ zuò   cāng máng guà xūn niè xuān   fēng jīn shàng cún
jīng wèi qīng zhuó biàn   yuè dōng 西 bēn zhōng nán xuě wàn diǎn   líng yān hén
suí táng méi   ān wèn hàn qín xiǎng quán shèng shí   hǎi zòng héng
gài gōng   jiē tiān wén shēng líng biàn jiǔ   líng cāng wén
huò zhàng   jìng tiān shòu 寿 bìng shí qíng cūn shè   yān ǎi yún tún
shuò fēng sòng biān yàn   líng jiǎo jīng shēng nán xià   shān shì dōng qīng
wēi rán zhèn zhóu   suǒ wàng chū qún gāo zuò jīn shí   jiān cháng chéng