次耿令君药名韵

宋代 曹彦约
赋分微官即忍冬,衣单无计可防风。 四方远志从头去,一水空青到底穷。 地骨自寒谁与祛,天门欲到愧无功。 是谁直上凌羊角,却更从容使脱空。
fēn wēi guān rěn dōng   dān fáng fēng  
fāng yuǎn zhì cóng tóu   shuǐ kōng qīng dào qióng  
hán shuí   tiān mén dào kuì gōng  
shì shuí zhí shàng líng yáng jiǎo   què gèng cóng róng shǐ 使 tuō kōng