次高若虚韵

宋代 章甫
时事口慵说,性灵诗可陶。 客中三日阴,江头风浪高。 六年寄此邦,鸥鹭皆心交。 烟波迥自如,应笑吾生劳。 世路转偪仄,旅鬓空萧骚。 既往若电梦,所得真毫毛。 岁月解欺人,木落江之臯。 勿谓吾甚衰,得酒犹能豪。 旧游固可恋,归盟那得逃。 负暄依茆檐,儿辈供爬搔。
shí shì kǒu yōng shuō   xìng líng shī táo  
zhōng sān yīn   jiāng tóu fēng làng gāo  
liù nián bāng   ōu jiē xīn jiāo  
yān jiǒng   yīng xiào shēng láo  
shì zhuǎn   bìn kōng xiāo sāo  
wǎng ruò diàn mèng   suǒ de zhēn háo máo  
suì yuè jiě rén   luò jiāng zhī gāo  
wèi shén shuāi   jiǔ yóu néng háo  
jiù yóu liàn   guī méng de táo  
xuān máo yán   ér bèi gōng sāo