次高待制韵登真珠山采白石子

宋代 洪皓
下马登山不厌高,疑穷石壁望松寥, 如珠可玩俄盈匊,似米仍圆屡折腰。 何异宋都星陨璞,实连燕地玉生苗。 牛羊践履真堪惜,绝恨当年纵采樵。
xià dēng shān yàn gāo   qióng shí wàng sōng liáo  
zhū wán é yíng   shì réng yuán zhé yāo  
sòng dōu xīng yǔn   shí lián yàn shēng miáo  
niú yáng jiàn zhēn kān   jué hèn dāng nián zòng cǎi qiáo