次范元长韵兼简郑有功博士

宋代 韩驹
少年饶舌类丰干,老似鸣蝉不耐寒。无复酒杯同设席,几思斋钵共开单。 便从此去真差易,未有生涯良独难。樗散郑公官益冷,雪中何以继朝餐。
shào nián ráo shé lèi fēng gàn   lǎo shì míng chán nài hán jiǔ bēi tóng shè   zhāi gòng kāi dān    
biàn 便 cóng zhēn chà   wèi yǒu shēng liáng nán chū sàn zhèng gōng guān lěng xuě   zhōng cháo cān