辞二知己

唐代 贾岛
一双千岁鹤,立别孤翔鸿。波岛忽已暮,海雨寒濛濛。 离人闻美弹,亦与哀弹同。况兹切切弄,绕彼行行躬。 云飞北岳碧,火息西山红。何以代远诚,折芳腊雪中。
shuāng qiān suì   bié xiáng hóng 鸿 dǎo   hǎi hán méng méng
rén wén měi dàn   āi dàn tóng kuàng qiē qiē nòng   rào xíng xíng gōng
yún fēi běi yuè   huǒ 西 shān hóng dài yuǎn chéng   zhé fāng xuě zhōng