慈恩寺偶题

唐代 郑谷
往事悠悠添浩叹,劳生扰扰竟何能。 故山岁晚不归去,高塔晴来独自登。 林下听经秋苑鹿,江边扫叶夕阳僧。 吟馀却起双峰念,曾看庵西瀑布冰。
wǎng shì yōu yōu tiān hào tàn   láo shēng rǎo rǎo jìng néng
shān suì wǎn guī   gāo qíng lái dēng
lín xià tīng jīng qiū yuàn 鹿   jiāng biān sǎo yáng sēng
yín què shuāng fēng niàn   céng kàn ān 西 bīng