慈恩寺怀旧

唐代 李端
去者不可忆,旧游相见时。凌霄徒更发,非是看花期。 倚玉交文友,登龙年月久。东阁许联床,西郊亦携手。 彼苍何暧昧,薄劣翻居后。重入远师溪,谁尝陶令酒。 伊昔会禅宫,容辉在眼中。篮舆来问道,玉柄解谈空。 孔席亡颜子,僧堂失谢公。遗文一书壁,新竹再移丛。 始聚终成散,朝欢暮不同。春霞方照日,夜烛忽迎风。 蚁斗声犹在,鸮灾道已穷。问天应默默,归宅太匆匆。 凄其履还路,莽苍云林暮。九陌似无人,五陵空有雾。 缅怀山阳笛,永恨平原赋。错莫过门栏,分明识行路。 上智本全真,郄公况重臣。唯应抚灵运,暂是忆嘉宾。 存信松犹小,缄哀草尚新。鲤庭埋玉树,那忍见门人。
zhě   jiù yóu xiāng jiàn shí líng xiāo gèng   fēi shì kàn huā
jiāo wén yǒu   dēng lóng nián yuè jiǔ dōng lián chuáng   西 jiāo xié shǒu
cāng ài mèi   báo liè fān hòu zhòng yuǎn shī   shuí cháng táo lìng jiǔ
huì chán gōng   róng huī zài yǎn zhōng lán lái wèn dào   bǐng jiě tán kōng
kǒng wáng yán zi   sēng táng shī xiè gōng wén shū   xīn zhú zài cóng
shǐ zhōng chéng sàn   cháo huān tóng chūn xiá fāng zhào   zhú yíng fēng
dòu shēng yóu zài   xiāo zāi dào qióng wèn tiān yìng   guī zhái tài cōng cōng
hái   mǎng cāng yún lín jiǔ shì rén   líng kōng yǒu
miǎn huái 怀 shān yáng   yǒng hèn píng yuán cuò guò mén lán   fēn míng shí xíng
shàng zhì běn quán zhēn   gōng kuàng zhòng chén wéi yīng líng yùn   zàn shì jiā bīn
cún xìn sōng yóu xiǎo   jiān āi cǎo shàng xīn tíng mái shù   rěn jiàn mén rén