次丹元姚先生韵(〔底本二首诗合为一首,今

宋代 苏轼
浮生知几何,仅熟一釜羹。 那于俯仰间,用此委曲情。 自怜无他肠,偶亦得此生,悬知当去客,中有不亡存。 但恐宿缘重,每为习气昏。 似闻梅子真,近在吴市门。 未能肩拍洪,但欲目击温。 不敢叩门呼,恐作逾垣奔。 且令绍介先,徐以方便论。 不学刘更生,黄金铸尚方。 不学房次律,身事问颍阳。 王烈亦何人,叔夜未可量。 独见神山开,遽餐石髓香。 至道尚听莹,粗才终蹶张。 先生喜而笑,幅巾登我堂。 苦誓指黄壤,要言刻青琅。 蓬莱在何许,弱水空相望。 且当従嵇阮,聊复数山王。 达人友四海,曲士守一疆。 慎勿使形谍,儿童惊夜光。
shēng zhī   jǐn shú gēng  
yǎng jiān   yòng wěi qíng  
lián cháng   ǒu shēng   xuán zhī dāng   zhōng yǒu wáng cún  
dàn kǒng 宿 yuán zhòng   měi wèi hūn  
shì wén méi zhēn   jìn zài shì mén  
wèi néng jiān pāi hóng   dàn wēn  
gǎn kòu mén   kǒng zuò yuán bēn  
qiě lìng shào jiè xiān   fāng biàn 便 lùn  
xué liú gēng shēng   huáng jīn zhù shàng fāng  
xué fáng   shēn shì wèn yǐng yáng  
wáng liè rén   shū wèi liàng  
jiàn shén shān kāi   cān shí suǐ xiāng  
zhì dào shàng tīng yíng   cái zhōng juě zhāng  
xiān sheng ér xiào   jīn dēng táng  
shì zhǐ huáng rǎng   yào yán qīng láng  
péng lái zài   ruò shuǐ kōng xiāng wàng  
qiě dāng cóng ruǎn   liáo shù shān wáng  
rén yǒu hǎi   shì shǒu jiāng  
shèn shǐ 使 xíng dié   ér tóng jīng guāng