次迟韵千叶牡丹二首
老人无力年年懒,世事如花种种新。
百巧从来知是妄,一机何处定非真。
园夫漫接曾无种,物化相乘岂有神。
毕竟春风不拣择,随开随落自匀匀。
lǎo
老
rén
人
wú
无
lì
力
nián
年
nián
年
lǎn
懒
,
shì
世
shì
事
rú
如
huā
花
zhǒng
种
zhǒng
种
xīn
新
。
bǎi
百
qiǎo
巧
cóng
从
lái
来
zhī
知
shì
是
wàng
妄
,
yī
一
jī
机
hé
何
chǔ
处
dìng
定
fēi
非
zhēn
真
。
yuán
园
fū
夫
màn
漫
jiē
接
céng
曾
wú
无
zhǒng
种
,
wù
物
huà
化
xiāng
相
chéng
乘
qǐ
岂
yǒu
有
shén
神
。
bì
毕
jìng
竟
chūn
春
fēng
风
bù
不
jiǎn
拣
zé
择
,
suí
随
kāi
开
suí
随
luò
落
zì
自
yún
匀
yún
匀
。