次迟韵对雪

宋代 苏辙
雪寒近可忧,麦熟远有喜。 我生忧喜中,所遇一已委。 平生闻汝南,米贱豚鱼美。 今年恶蝗旱,流民鬻妻子。 一食方半菽,三日已于耜。 号呼人谁闻,愍恻天自迩。 繁阴忽连夕,飞霰堕千里。 卷舒惊太速,原隰殊未被。 贫家望一麦,生事如毛起。 荐饥当逐熟,西去真纳履。
xuě hán jìn yōu   mài shú yuǎn yǒu  
shēng yōu zhōng   suǒ wěi  
píng shēng wén nán   jiàn tún měi  
jīn nián è huáng hàn   liú mín  
shí fāng bàn shū   sān  
hào rén shuí wén   mǐn tiān ěr  
fán yīn lián   fēi xiàn duò qiān  
juǎn shū jīng tài   yuán shū wèi bèi  
pín jiā wàng mài   shēng shì máo  
jiàn dāng zhú shú   西 zhēn