次曾司户见贻之韵并饯其行

宋代 徐鹿卿
闻道常苦迟,生世何用早。洛学此开端,文义富论讨。 高山劳景仰,内境几回照。此心同古今,一理该众妙。
wén dào cháng chí   shēng shì yòng zǎo luò xué kāi duān wén   lùn tǎo    
gāo shān láo jǐng yǎng   nèi jìng huí zhào xīn tóng jīn   gāi zhòng miào