次曾德宣竹窗之韵

宋代 黄裳
导彼清泠泉,育此婵娟身。幽哉窗户间,猗猗窥鳞鳞。 有霜能独留,无德难相亲。乃闻曾子风,嗜好非今人。
dǎo qīng líng quán   chán juān shēn yōu zāi chuāng hu jiān   kuī lín lín    
yǒu shuāng néng liú   nán xiāng qīn nǎi wén zēng fēng shì   hào fēi jīn rén