初至崖口

唐代 宋之问
崖口众山断,嶔崟耸天壁。气冲落日红,影入春潭碧。 锦缋织苔藓,丹青画松石。水禽泛容与,岩花飞的砾。 微路从此深,我来限于役。惆怅情未已,群峰暗将夕。
kǒu zhòng shān duàn   qīn yín sǒng tiān chōng luò hóng   yǐng chūn tán
jǐn huì zhī tái xiǎn   dān qīng huà sōng shí shuǐ qín fàn róng   yán huā fēi de
wēi cóng shēn   lái xiàn chóu chàng qíng wèi   qún fēng àn jiāng