出真阳峡十首

宋代 杨万里
春光浓里更江行,画舫分明是水亭。 出了真阳恰惆怅,数峰如笋雨中青。
chūn guāng nóng gèng jiāng xíng   huà fǎng fēn míng shì shuǐ tíng  
chū le zhēn yáng qià chóu chàng   shù fēng sǔn zhōng qīng