出游遇雨而返

宋代 陆游
柴门方出雨霏霏,未到湖边促驾归。 深炷炉香掩屏卧,谁知不为湿春衣? 荒山前头野水边,东行西行不自怜。 天公岂亦哀老子,风雨留教终日眠。
chái mén fāng chū fēi fēi   wèi dào biān jià guī
shēn zhù xiāng yǎn píng   shéi zhī wéi shī 湿 chūn  
huāng shān qián tou shuǐ biān   dōng xíng 西 xíng lián
tiān gōng āi lǎo zi   fēng liú jiào zhōng mián