楚游歌赠顾季狂

明代 王世贞
季狂两脚健于鹘,踏遍中原头未雪。归来细君席尚冷,揖予又作青山别。 人生好游可柰何,洞庭潇湘秋欲波。秋风萧萧楚游子,若为楚舞吾楚歌。 峨舸大艑向荆州,铜鞮女儿踏不休。宜城酒满三百斛,烂醉来登黄鹤楼。 君莫问鹦鹉洲,滔天白浪谁能识。君莫问太傅宅,过头青草无遗迹。 武陵桃花纵自春,其人往往多沈沦。羊家开府汝府主,有足那令驱避秦。 兰台大王风,倏忽无定向。巫峡神女云,却堕沧波上。 唯有衡岳赤,帝主祝融峰,太岳黑,帝主真武宫。呼吸神爽与天通,頫视尘世如蠛蠓。 季狂子,遨游二帝间,其乐不可言。手持绿玉杖,夜叩黄金门。 称渴求沆瀣,跪翻洗头盆。顾扫石壁,淋漓墨汁。搏弄元化,真宰为泣。 季狂子,闻汝昔时游武夷,青鞋皂帽浓髭眉。醉骂紫阳师,尽挥橐中赀。 众谓鹤背公,或云狐父儿。季狂子,丈夫踪迹毋太奇,太奇往往来人疑。 何如还家共父老,看放黄犊春郊耔。
kuáng liǎng jiǎo jiàn   biàn zhōng yuán tóu wèi xuě guī lái jūn shàng lěng   yòu zuò qīng shān bié    
rén shēng hǎo yóu nài   dòng tíng xiāo xiāng qiū qiū fēng xiāo xiāo chǔ yóu ruò   wéi chǔ chǔ    
é biàn xiàng jīng zhōu   tóng ér xiū chéng jiǔ mǎn sān bǎi làn   zuì lái dēng huáng lóu    
jūn wèn yīng zhōu   tāo tiān bái làng shuí néng shí jūn wèn tài zhái guò   tóu qīng cǎo    
líng táo huā zòng chūn   rén wǎng wǎng duō shěn lún yáng jiā kāi zhǔ yǒu   lìng qín    
lán tái dài wáng fēng   shū dìng xiàng xiá shén yún què   duò cāng shàng    
wéi yǒu héng yuè chì   zhǔ zhù róng fēng   tài yuè hēi   zhǔ zhēn gōng shén shuǎng tiān tōng   shì chén shì miè měng    
kuáng   áo yóu èr jiān   yán shǒu chí 绿 zhàng   kòu huáng jīn mén    
chēng qiú hàng xiè   guì fān tóu pén sǎo shí lín   zhī nòng yuán huà zhēn zǎi   wèi      
kuáng   wén shí yóu   qīng xié zào mào nóng méi zuì yáng shī jǐn   huī tuó zhōng    
zhòng wèi bèi gōng   huò yún ér kuáng zhàng   zōng tài tài   wǎng wǎng lái rén    
huán jiā gòng lǎo   kàn fàng huáng chūn jiāo