出游

宋代 陆游
行路迢迢入谷斜,系驴来憩野人家。 山童负担卖红果,村女缘篱采碧花。 篝火就炊朝甑饭,汲泉自煮午瓯茶。 闲游本自无程数,邂逅何妨一笑哗。
xíng tiáo tiáo xié   lái rén jiā  
shān tóng dān mài hóng guǒ   cūn yuán cǎi huā  
gōu huǒ jiù chuī cháo zèng fàn   quán zhǔ ōu chá  
xián yóu běn chéng shù   xiè hòu fáng xiào huá