出游

宋代 陆游
朝行蹑屩穿幽谷,暮返褰裳涉乱流。 提起短筇成一笑,每烦上座为分忧。
cháo xíng niè juē chuān 穿 yōu   fǎn qiān cháng shè luàn liú  
duǎn qióng chéng xiào   měi fán shàng zuò wèi fēn yōu