出游

宋代 陆游
万里崎岖蜀道归,荆州非复壮游时。 行吟自怪诗情减,坐睡人惊酒量衰。 卷地风号云梦泽,黏天草映伏波祠。 一枝藤杖平生事,击鼓开帆未恨迟。
wàn shǔ dào guī   jīng zhōu fēi zhuàng yóu shí  
xíng yín guài shī qíng jiǎn   zuò shuì rén jīng jiǔ liàng shuāi  
juǎn fēng hào yún mèng   nián tiān cǎo yìng  
zhī téng zhàng píng shēng shì   kāi fān wèi hèn chí