出游

宋代 陆游
霜气萧条木叶黄,佳时病起意差强。 云烟古寺闻僧梵,灯火长桥见戏场。 一枕清风幽梦断,数匙旅饭野蔬香。 道边莫笑衰残甚,独往山林兴未央。
shuāng xiāo tiáo huáng   jiā shí bìng chà qiáng  
yún yān wén sēng fàn   dēng huǒ cháng qiáo jiàn chǎng  
zhěn qīng fēng yōu mèng duàn   shù shi fàn shū xiāng  
dào biān xiào shuāi cán shén   wǎng shān lín xīng wèi yāng