出游

宋代 陆游
尽道衰翁懒,乘闲亦出门。修琴来竹院,采药宿山村。 雪路鸣长耳,烟堤驾独辕。残年常自在,何以报君恩。
jǐn dào shuāi wēng lǎn   chéng xián chū mén xiū qín lái zhú yuàn   cǎi yào 宿 shān cūn
xuě míng cháng ěr   yān jià yuán cán nián cháng zai   bào jūn ēn