出游

唐代 皎然
少时不见山,便觉无奇趣。狂发从乱歌,情来任闲步。 此心谁共证,笑看风吹树。
shǎo shí jiàn shān   biàn 便 jué kuáng cóng luàn   qíng lái rèn xián
xīn shuí gòng zhèng   xiào kàn fēng chuī shù