褚怡闲六十

明代 唐顺之
古来仙客说长髯,今日髯翁亦是仙。家近县门不识令,身居城郭亦耕田。 鸠形正可供扶杖,亥字还看纪岁年。共羡高门将有待,贤郎文藻更翩翩。
lái xiān shuō zhǎng rán   jīn rán wēng shì xiān jiā jìn xiàn mén shí lìng shēn   chéng guō gēng tián    
jiū xíng zhèng gōng zhàng   hài hái kàn suì nián gòng xiàn gāo mén jiāng yǒu dài xián   láng wén zǎo gèng piān piān