除夜

宋代 潘牥
屈指头颅三十一,年时又见煮酴酥。 平生自谓妄男子,未死谁甘贱丈夫。 欢逐儿童烧竹爆,自拈秃笔写桃符。 梅花一笑须相领,莫道今吾非故吾。
zhǐ tou sān shí   nián shí yòu jiàn zhǔ
píng shēng wèi wàng nán   wèi shuí gān jiàn zhàng
huān zhú ér tóng shāo zhú bào   niān xiě táo
méi huā xiào xiāng lǐng   dào jīn fēi