除夜

唐代 齐己
夜久谁同坐,炉寒鼎亦澄。乱松飘雨雪,一室掩香灯。 白发添新岁,清吟减旧朋。明朝待晴旭,池上看春冰。
jiǔ shuí tóng zuò   hán dǐng chéng luàn sōng piāo xuě   shì yǎn xiāng dēng
bái tiān xīn suì   qīng yín jiǎn jiù péng míng cháo dài qíng   chí shàng kàn chūn bīng