锄药咏

唐代 钱起
莳药穿林复在巘,浓香秀色深能浅。云气垂来浥露偏, 松阴占处知春晚。拂曙残莺百啭催,萦泉带石几花开。 不随飞鸟缘枝去,如笑幽人出谷来。对之不觉忘疏懒, 废卷荷锄嫌日短。岂无萱草树阶墀,惜尔幽芳世所遗。 但使芝兰出萧艾,不辞手足皆胼胝。宁学陶潜空嗜酒, 颓龄舍此事东菑。
shí yào chuān 穿 lín zài yǎn   nóng xiāng xiù shēn néng qiǎn yún chuí lái piān  
sōng yīn zhàn chù zhī chūn wǎn shǔ cán yīng bǎi zhuàn cuī   yíng quán dài shí huā kāi
suí fēi niǎo yuán zhī   xiào yōu rén chū lái duì zhī jué wàng shū lǎn  
fèi juàn chú xián duǎn xuān cǎo shù jiē chí   ěr yōu fāng shì suǒ
dàn shǐ 使 zhī lán chū xiāo ài   shǒu jiē pián zhī níng xué táo qián kōng shì jiǔ  
tuí líng shě shì dōng