出燕别大哥三哥

明代 袁宏道
长安二月时,阳缓北风厉。霜刃割地皮,古木领寒气。 纷纷骡马尘,晓起如云辟。置酒上南冈,别我好兄弟。 一母生三人,顶踵皆相类。发愿穷无生,百劫相砥砺。 言前识锋机,死里寻关捩。居身如竖铜,蓄口唯谈义。 兄性温而真,弟性坦而毅。余性兼宽猛,弦韦时相济。 堕地便同根,飞天亦共翅。一旦忽分首,能不添憔悴。 白马望吴门,惨淡无边际。畏路如畏虎,猜官如猜谜。 长兄见老成,劝余勉为吏。钱谷慎出入,上下忌同异。 小弟发狂谭,兄言胡乃赘。胸臆自可行,荣枯安足计。 纵使挂弹章,亦只数行字。八十日彭泽,独非男儿事。 言罢日西沉,强起各分袂。马尾对马尾,东西倏异位。 欲哭近妇人,一笑飞寒泪。
cháng ān èr yuè shí   yáng huǎn běi fēng shuāng rèn   lǐng hán    
fēn fēn luó chén   xiǎo yún zhì jiǔ shàng nán gāng bié   hǎo xiōng    
shēng sān rén   dǐng zhǒng jiē xiāng lèi yuàn qióng shēng bǎi   jié xiāng    
yán qián shí fēng   xún guān liè shēn shù tóng   kǒu wéi tán    
xiōng xìng wēn ér zhēn   xìng tǎn ér xìng jiān kuān měng xián   wéi shí xiāng    
duò biàn 便 tóng gēn   fēi tiān gòng chì dàn fēn shǒu néng   tiān qiáo cuì    
bái wàng mén   cǎn dàn biān wèi wèi cāi   guān cāi    
zhǎng xiōng jiàn lǎo chéng   quàn miǎn wèi qián shèn chū shàng   xià tóng    
xiǎo kuáng tán   xiōng yán nǎi zhuì xiōng xíng róng   ān    
zòng shǐ 使 guà dàn zhāng   zhǐ shù xíng shí péng   fēi nán ér shì    
yán 西 chén   qiáng fēn mèi wěi duì wěi dōng   shū 西 wèi    
jìn rén   xiào fēi hán lèi