初雪即霁

宋代 孔平仲
纷纷千里暗,雪下海边城。方与冬为瑞,如何晚即晴。 竹枝微觉重,瓦口未能平。深夜庭前看,尤添月色清。
fēn fēn qiān àn   xuě xià hǎi biān chéng fāng dōng wèi ruì   wǎn qíng    
zhú zhī wēi jué zhòng   kǒu wèi néng píng shēn tíng qián kàn yóu   tiān yuè qīng