初雪

宋代 刘敞
三日风振海,中宵雪覆城。已看秋落漠,更逼岁峥嵘。 原隰龙沙碛,楼台白玉京。知谁错吹律,物物骤堪惊。
sān fēng zhèn hǎi   zhōng xiāo xuě chéng kàn qiū luò   gèng suì zhēng róng
yuán lóng shā   lóu tái bái jīng zhī shuí cuò chuī   zhòu kān jīng