除夕古体三十韵

宋代 赵蕃
疾风鏖夜滩,古木撼石壁。 渔火暗复张,隔江哭声接。 哀哀或到明,语细杂鸣唈。 我舟若孤凫,欲去意转絷。 终宵炯不眠,残红照孤泣。 舟人吁且言,今夕乃除夕。 官何自苦甚,兀此六尺箦。 城中知旧多,市上灯火集。 朱门酒盈樽,高会马喧枥。 一饮涤千愁,共送残景急。 低头更堪伤,正比坐针席。 去年腊尽时,家寓金沙碛。 身虽隔剑栈,母在犹戚戚。 贼风吼西隅,百日走荆棘。 一鸣婴祸罗,转翅千仞逼。 母忧儿不归,儿归母已殁。 没身无以报,天地终罔极。 永怀荼苦心,况复对节物。 今将万里归,机会不可失。 丹旐倚江村,百里莫相即。 弱弟奉斋灯,孤女想在侧。 夜夜梦慈容,枕泪迸腷臆。 互者遥相望,未得就真宅。 故山春事动,展敬遍丘域。 松钗挂纸灰,阴苔藉芳冽。 那知藁殡寒,古佛伴萧瑟。 魂魄无不之,吴蜀云万叠。 国步尚忧危,家囏更堪说。 江湖多红巾,乡关断消息。 曼声一长哀,山石为我裂。
fēng áo tān   hàn shí  
huǒ àn zhāng   jiāng shēng jiē  
āi āi huò dào míng   míng  
zhōu ruò   zhuǎn zhí  
zhōng xiāo jiǒng mián   cán hóng zhào  
zhōu rén qiě yán   jīn nǎi chú  
guān shén   liù chǐ  
chéng zhōng zhī jiù duō   shì shàng dēng huǒ  
zhū mén jiǔ yíng zūn   gāo huì xuān  
yǐn qiān chóu   gòng sòng cán jǐng  
tóu gèng kān shāng   zhèng zuò zhēn  
nián jǐn shí   jiā jīn shā  
shēn suī jiàn zhàn   zài yóu  
zéi fēng hǒu 西   bǎi zǒu jīng  
míng yīng huò luó   zhuǎn chì qiān rèn  
yōu ér guī   ér guī  
méi shēn bào   tiān zhōng wǎng  
yǒng huái 怀 xīn   kuàng duì jié  
jīn jiāng wàn guī   huì shī  
dān zhào jiāng cūn   bǎi xiāng  
ruò fèng zhāi dēng   xiǎng zài  
mèng róng   zhěn lèi bèng  
zhě yáo xiāng wàng   wèi jiù zhēn zhái  
shān chūn shì dòng   zhǎn jìng biàn qiū  
sōng chāi guà zhǐ huī   yīn tái fāng liè  
zhī gǎo bìn hán   bàn xiāo  
hún zhī   shǔ yún wàn dié  
guó shàng yōu wēi   jiā jiān gèng kān shuō  
jiāng duō hóng jīn   xiāng guān duàn xiāo xi  
màn shēng cháng āi   shān shí wèi liè