除夕放歌行同助甫赋

明代 宗臣
北斗沉天海云黑,群星乱落化为蜮。万丈寒光忽相逼,碧眼小儿惊且惑。 胡霜朔雪高如山,出门长跽泪沾臆。一自逢君坐天门,夜夜为我生颜色。 今夕辞君归故域,何以赠之寄相忆。霜华雪片五千石,留君箧笥充君食,令我闻之长太息。 床头白云天地开,青春已驾双龙翼。吁嗟东风一何力,一夜吹破扶桑国。 走天直把青春缚,携之怀袖光如拭。蘼芜叱向杯前生,杨柳只在手中植。 翩翩春衣云锦章,呼尔云孙为予织。明月为车虹为轼,驾之可以凌八极,何问江南与冀北。
běi dǒu chén tiān hǎi yún hēi   qún xīng luàn luò huà wèi wàn zhàng hán guāng xiāng   yǎn xiǎo ér jīng qiě huò    
shuāng shuò xuě gāo shān   chū mén cháng lèi zhān féng jūn zuò tiān mén   wèi shēng yán    
jīn jūn guī   zèng zhī xiāng shuāng huá xuě piàn qiān dàn liú   jūn qiè chōng jūn shí lìng   wén zhī cháng tài    
chuáng tóu bái yún tiān kāi   qīng chūn jià shuāng lóng jiē dōng fēng   chuī sāng guó    
zǒu tiān zhí qīng chūn   xié zhī huái 怀 xiù guāng shì chì xiàng bēi qián shēng yáng   liǔ zhī zài shǒu zhōng zhí    
piān piān chūn yún jǐn zhāng   ěr yún sūn wèi zhī míng yuè wèi chē hóng wèi shì jià   zhī líng   wèn jiāng nán běi