初夏杂咏

宋代 陆游
挥袖谢人间,一窗如海宽。 鹿麛为老伴,松屑当朝餐。 自悟达生理,尽容非意干。 却嫌孤寂甚,支灶学烧丹。
huī xiù xiè rén jiān   chuāng hǎi kuān  
鹿 wèi lǎo bàn   sōng xiè dāng cháo cān  
shēng   jǐn róng fēi gàn  
què xián shén   zhī zào xué shāo dān