初夏刘氏竹林小饮

宋代 欧阳修
春荣忽已衰,夏叶换初秀。 披荒得深蹊,扫绿荫清昼。 万竿交已耸,千亩蔚何富。 惊雷迸狂鞭,雾箨舒文绣。 虚心高自擢,劲节晚愈瘦。 虽惭桃李妖,岂愧松柏後。 川源湛新霁,林麓洗昏霿。 猗猗色可餐,滴滴翠欲溜。 况兹夏首月,景物得嘉候。 晚蝶舞新黄,孤禽弄清味。 穷深入窗蒙,玩密爱林茂。 依依带幽涧,隐隐见孤岫。 林荪缛堪眠,野汲冷可漱。 鸣琴泻山风,高籁发仙奏。 暑却自蠲渴,心闲疑愈疚。 杯盘杂芬芳,图籍罗左右。 怡然忘簪组,释若出羁厩。 矧予怀一丘,未得解黄绶。 官事偶多闲,郊扉须屡叩。 新篁渐添林,晚笋堪荐豆。 谁邀接◇公,有酒幸相就。
chūn róng shuāi   xià huàn chū xiù
huāng shēn   sǎo 绿 yìn qīng zhòu
wàn gān 竿 jiāo sǒng   qiān wèi
jīng léi bèng kuáng biān   tuò shū wén xiù
xīn gāo zhuó   jìn jié wǎn shòu
suī cán táo yāo   kuì sōng bǎi hòu
chuān yuán zhàn xīn   lín hūn méng
cān   cuì liū
kuàng xià shǒu yuè   jǐng jiā hòu
wǎn dié xīn huáng   qín nòng qīng wèi
qióng shēn chuāng méng   wán ài lín mào
dài yōu jiàn   yǐn yǐn jiàn xiù
lín sūn kān mián   lěng shù
míng qín xiè shān fēng   gāo lài xiān zòu
shǔ què juān   xīn xián jiù
bēi pán fēn fāng   luó zuǒ yòu
rán wàng zān   shì ruò chū jiù
shěn huái 怀 qiū   wèi de jiě huáng shòu
guān shì ǒu duō xián   jiāo fēi kòu
xīn huáng jiàn tiān lín   wǎn sǔn kān jiàn dòu
shuí yāo jiē   gōng   yǒu jiǔ xìng xiāng jiù