初夏即事寄鲁望

唐代 皮日休
夏景恬且旷,远人疾初平。黄鸟语方熟,紫桐阴正清。 廨宇有幽处,私游无定程。归来闭双关,亦忘枯与荣。 土室作深谷,藓垣为干城。頫杉突杝架,迸笋支檐楹。 片石共坐稳,病鹤同喜晴。瘿木四五器,筇杖一两茎。 泉为葛天味,松作羲皇声。或看名画彻,或吟闲诗成。 忽枕素琴睡,时把仙书行。自然寡俦侣,莫说更纷争。 具区包地髓,震泽含天英。粤从三让来,俊造纷然生。 顾予客兹地,薄我皆为伧。唯有陆夫子,尽力提客卿。 各负出俗才,俱怀超世情。驻我一栈车,啜君数藜羹。 敲门若我访,倒屣欣逢迎。胡饼蒸甚熟,貊盘举尤轻。 茗脆不禁炙,酒肥或难倾。扫除就藤下,移榻寻虚明。 唯共陆夫子,醉与天壤并。
xià jǐng tián qiě kuàng   yuǎn rén chū píng huáng niǎo fāng shú   tóng yīn zhèng qīng
xiè yǒu yōu chù   yóu dìng chéng guī lái shuāng guān   wàng róng
shì zuò shēn   xiǎn yuán wèi gān chéng shān jià   bèng sǔn zhī yán yíng
piàn shí gòng zuò wěn   bìng tóng qíng yǐng   qióng zhàng liǎng jīng
quán wèi tiān wèi   sōng zuò huáng shēng huò kàn míng huà chè   huò yín xián shī chéng
zhěn qín shuì   shí xiān shū xíng rán guǎ chóu   shuō gèng fēn zhēng
bāo suǐ   zhèn hán tiān yīng yuè cóng sān ràng lái   jùn zào fēn rán shēng
  báo jiē wèi cāng wéi yǒu   jìn qīng
chū cái   huái 怀 chāo shì qíng zhù zhàn chē   chuài jūn shù gēng
qiāo mén ruò fǎng 访   dǎo xīn féng yíng bǐng zhēng shén shú   pán yóu qīng
míng cuì jīn zhì   jiǔ féi huò nán qīng sǎo chú jiù téng xià   xún míng
wéi gòng   zuì tiān rǎng bìng