初下东周赠孟郊

唐代 刘言史
鹤老身更b3,龟死壳亦灵。正信非外沿,终始全本情。 童子不戏尘,积书就岩扃。身著木叶衣,养鹿兼牸耕。 偶随下山云,荏苒失故程。渐入机险中,危思难太行。 十发九缕丝,悠然东周城。言词野麋态,出口多累形。 因依汉元寮,未似羁细轻。冷灶助新热,静砧与寒声。 断蓬在门栏,岂当桃李荣。寄食若蠹虫,侵损利微生。 固非拙为强,懦劣外疗并。素坚冰蘖心,洁持保坚贞。 修文返正风,刊字齐古经。惭将衰末分,高栖喧世名。
lǎo shēn gèng   b   3   b3, guī líng zhèng xìn fēi wài 沿   yán zhōng shǐ quán běn
tóng chén   shū jiù yán jiōng shēn zhù   yǎng 鹿 jiān gēng
ǒu suí xià shān yún   rěn rǎn shī chéng jiàn xiǎn zhōng   wēi nán tài xíng
shí jiǔ   yōu rán dōng zhōu chéng yán tài   chū kǒu duō lěi xíng
yīn hàn yuán liáo   wèi shì qīng lěng zào zhù xīn   jìng zhēn hán shēng
duàn péng zài mén lán   dāng táo róng shí ruò chóng   qīn sǔn wēi shēng
fēi zhuō wèi qiáng   nuò liè wài liáo bìng jiān bīng niè xīn   jié chí bǎo jiān zhēn
xiū wén fǎn zhèng fēng   kān jīng cán jiāng shuāi fēn   gāo xuān shì míng