出峡

宋代 苏轼
入峡喜巉岩,出峡爱平旷。 吾心淡无累,遇境即安畅。 东西径千里,胜处颇屡访。 幽寻远无厌,高绝每先上。 前诗尚遗略,不录久恐忘。 忆従巫庙回,中路寒泉涨。 汲归真可爱,翠碧光满盎。 忽惊巫峡尾,岩腹有穿圹。 仰见天苍苍,石室开南向。 宣尼古庙宇,丛木作帏帐。 铁楯横半空,俯瞰不计丈。 古人谁架构,下有不测浪。 石窦见天囷,瓦棺悲古葬。 新滩阻风雪,村落去携杖。 亦到龙马溪,茅屋沽村酿。 玉虚悔不至,实为舟人诳。 闻道石最奇,寤寐见怪状。 峡山富奇伟,得一知几丧。 苦恨不知名,历历但想像。 今朝脱重险,楚水渺平荡。 鱼多客庖足,风顺行意王。 追思偶成篇,聊助舟人唱。
xiá chán yán   chū xiá ài píng kuàng  
xīn dàn lěi   jìng ān chàng  
dōng 西 jìng qiān   shèng chù fǎng 访  
yōu xún yuǎn yàn   gāo jué měi xiān shàng  
qián shī shàng lüè   jiǔ kǒng wàng  
cóng miào huí   zhōng hán quán zhǎng  
guī zhēn ài   cuì guāng mǎn àng  
jīng xiá wěi   yán yǒu chuān 穿 kuàng  
yǎng jiàn tiān cāng cāng   shí shì kāi nán xiàng  
xuān miào   cóng zuò wéi zhàng  
tiě dùn héng bàn kōng   kàn zhàng  
rén shuí jià gòu   xià yǒu làng  
shí dòu jiàn tiān qūn   guān bēi zàng  
xīn tān fēng xuě   cūn luò xié zhàng  
dào lóng   máo cūn niàng  
huǐ zhì   shí wèi zhōu rén kuáng  
wén dào shí zuì   mèi jiàn guài zhuàng  
xiá shān wěi   zhī sàng  
hèn zhī míng   dàn xiǎng xiàng  
jīn zhāo tuō zhòng xiǎn   chǔ shuǐ miǎo píng dàng  
duō páo   fēng shùn xíng wáng  
zhuī ǒu chéng piān   liáo zhù zhōu rén chàng