初闻思归鸟忆昨寄崔伯易朱元弼

宋代 王令
去年春日花盛开,尝有鸟啼归去来。 余诗告尔东海志,子笑属我南山杯。 将睎遐综蹈高轶,就拔去迹离俗埋。 同时游者最谁上,朱子峭握凌春材。 门关午景卧正懒,过我呼号如春雷。 邻惊偷窥妇女怪,婢骇奔走儿童咍。 门开纳坐听论列,笑口侈哆倾胞怀。 寒葅半菽要同饭,齑将叫乞喧邻隈。 僧从南浮云异角,尉解西去遗亭台。 心争夸漫诘蜒蜿,日乐虚豁留崔嵬。 柳梢黪黪坌晴絮,杏萼烁烁翻遗埃。 春湖平信照空碧,淮帆晓上搀天桅。 西归颇厄穷饿久,南泛未免丐乞哀。 朅来随人事卑折,忽自顾影惭低摧。 平时客坐不敢语,苟以唯诺偿嫌猜。 胸中纠结浩千万,到口不吐如横枚。 比来颇自拨俗碍,日傍竹树良徘徊。 昏昏万事置不省,知已疏懒心难裁。 一闻春风动啼鸟,猛若重睡忽唤回。 咨嗟岁月急若矢,叹息无地安蒿莱。 比于见人日加懒,行恐合俗老益乖。 不佑飘浮寄兹世,竟亦何计收形骸。 春林沾沾风日好,飞止自便宜尔谐。 何为犹尚归不得,世间万事真悠哉。
nián chūn huā shèng kāi   cháng yǒu niǎo guī lái  
shī gào ěr dōng hǎi zhì   zi xiào shǔ nán shān bēi  
jiāng xiá zōng dǎo gāo   jiù mái  
tóng shí yóu zhě zuì shuí shàng   zhū zi qiào líng chūn cái  
mén guān jǐng zhèng lǎn   guò háo chūn léi  
lín jīng tōu kuī guài   hài bēn zǒu ér tóng hāi  
mén kāi zuò tīng lùn liè   xiào kǒu chǐ duō qīng bāo huái 怀  
hán bàn shū yào tóng fàn   jiāng jiào xuān lín wēi  
sēng cóng nán yún jiǎo   wèi jiě 西 tíng tái  
xīn zhēng kuā màn yán wān   huō liú cuī wéi  
liǔ shāo cǎn cǎn bèn qíng   xìng è shuò shuò fān āi  
chūn píng xìn zhào kōng   huái fān xiǎo shàng chān tiān wéi  
西 guī è qióng è 饿 jiǔ   nán fàn wèi miǎn gài āi  
qiè lái suí rén shì bēi zhé   yǐng cán cuī  
píng shí zuò gǎn   gǒu wéi nuò cháng xián cāi  
xiōng zhōng jiū jié hào qiān wàn   dào kǒu héng méi  
lái ài   bàng zhú shù liáng pái huái  
hūn hūn wàn shì zhì xǐng   zhī shū lǎn xīn nán cái  
wén chūn fēng dòng niǎo   měng ruò zhòng shuì huàn huí  
jiē suì yuè ruò shǐ   tàn ān hāo lái  
jiàn rén jiā lǎn   xíng kǒng lǎo guāi  
yòu piāo shì   jìng shōu xíng hái  
chūn lín zhān zhān fēng hǎo   fēi zhǐ pián 便 ěr xié  
wéi yóu shàng guī   shì jiān wàn shì zhēn yōu zāi