初闻贬谪,续喜量移,登干越亭赠郑校书
青青草色满江洲,万里伤心水自流。越鸟岂知南国远,
江花独向北人愁。生涯已逐沧浪去,冤气初逢涣汗收。
何事还邀迁客醉,春风日夜待归舟。
qīng
青
qīng
青
cǎo
草
sè
色
mǎn
满
jiāng
江
zhōu
洲
,
wàn
万
lǐ
里
shāng
伤
xīn
心
shuǐ
水
zì
自
liú
流
。
。
yuè
越
niǎo
鸟
qǐ
岂
zhī
知
nán
南
guó
国
yuǎn
远
,
jiāng
江
huā
花
dú
独
xiàng
向
běi
北
rén
人
chóu
愁
。
。
shēng
生
yá
涯
yǐ
已
zhú
逐
cāng
沧
làng
浪
qù
去
,
yuān
冤
qì
气
chū
初
féng
逢
huàn
涣
hàn
汗
shōu
收
。
。
hé
何
shì
事
hái
还
yāo
邀
qiān
迁
kè
客
zuì
醉
,
chūn
春
fēng
风
rì
日
yè
夜
dài
待
guī
归
zhōu
舟
。
。