楚天

宋代 王安石
楚天如梦水悠悠,花底残红漫不收。 独绕去年挥泪处,还将牢落对沧洲。
chǔ tiān mèng shuǐ yōu yōu   huā cán hóng màn shōu
rào nián huī lèi chù   hái jiāng láo luò duì cāng zhōu