出寺过胡山人家

明代 何景明
细雨清沙路,经行独杖藜。那知白社客,更向碧山栖。 花好围墙发,鶑娇入院啼。风光不能醉,吟望转凄迷。
qīng shā   jīng xíng zhàng zhī bái shè gèng   xiàng shān    
huā hǎo wéi qiáng   yīng jiāo yuàn fēng guāng néng zuì yín   wàng zhuǎn