出寺

明代 边贡
鸡鸣春日晓,钟落上方幽。树湿云犹住,山空翠欲流。 酒床随客去,诗草付僧收。虚羡岩栖子,尘镳不可留。
míng chūn xiǎo   zhōng luò shàng fāng yōu shù shī yún 湿 yóu zhù shān   kōng cuì liú    
jiǔ chuáng suí   shī cǎo sēng shōu xiàn yán zi chén   biāo liú