出顺阳

宋代 张嵲
浮云作晓阴,未放寒日光。 平冈连县郭。草树郁苍苍。 清溪贯其中,可以一苇航。 西流合汉沔,水外山微茫。 红叶明碧林,下有寒菊芳, 蜂蝶纷已去,无风徒自香。 我欲寄所思,远在天一方。 安得千里足,宽余九回扬。
yún zuò xiǎo yīn   wèi fàng hán guāng  
píng gāng lián xiàn guō cǎo shù cāng cāng    
qīng guàn zhōng   wěi háng  
西 liú hàn miǎn   shuǐ wài shān wēi máng  
hóng míng lín   xià yǒu hán fāng  
fēng dié fēn   fēng xiāng  
suǒ   yuǎn zài tiān fāng  
ān qiān   kuān jiǔ huí yáng