初食牂牁菜

宋代 孔平仲
九仙山中牂牁菜,几日春风长绿苗。有客提携到深巷,自言采掇下青霄。 口尝异味虽珍美,目断孤云却寂寥。千里思亲不独饱,慨然食罢一长谣。
jiǔ xiān shān zhōng zāng cài   chūn fēng zhǎng 绿 miáo yǒu xié dào shēn xiàng   yán cǎi duō xià qīng xiāo    
kǒu cháng wèi suī zhēn měi   duàn yún què liáo qiān qīn bǎo kǎi   rán shí cháng yáo