出世篇

唐代 皇甫湜
生当为大丈夫,断羁罗,出泥涂。四散号呶,俶扰无隅。 埋之深渊,飘然上浮。骑龙披青云,泛览游八区。 经太山,绝大海,一长吁。西摩月镜,东弄日珠。 上括天之门,直指帝所居。群仙来迎塞天衢, 凤凰鸾鸟灿金舆。音声嘈嘈满太虚,旨饮食兮照庖厨。 食之不饫饫不尽,使人不陋复不愚。旦旦狎玉皇, 夜夜御天姝。当御者几人,百千为番,宛宛舒舒, 忽不自知。支消体化膏露明,湛然无色茵席濡。 俄而散漫,斐然虚无。翕然复抟,抟久而苏。 精神如太阳,霍然照清都。四肢为琅玕,五脏为璠玙. 颜如芙蓉,顶为醍醐。与天地相终始,浩漫为欢娱。 下顾人间,溷粪蝇蛆。
shēng dāng wèi zhàng   duàn luó   chū sàn hào náo   chù rǎo
mái zhī shēn yuān   piāo rán shàng lóng qīng yún   fàn lǎn yóu
jīng tài shān   jué hǎi   cháng 西 yuè jìng   dōng nòng zhū
shàng kuò tiān zhī mén   zhí zhǐ suǒ qún xiān lái yíng sāi tiān  
fèng huáng luán niǎo càn jīn yīn shēng cáo cáo mǎn tài   zhǐ yǐn shí zhào páo chú
shí zhī jìn   shǐ 使 rén lòu dàn dàn xiá huáng  
tiān shū dāng zhě rén   bǎi qiān wèi fān   wǎn wǎn shū shū  
zhī zhī xiāo huà gāo míng   zhàn rán yīn
é ér sǎn màn   fěi rán rán tuán   tuán jiǔ ér
jīng shén tài yang   huò rán zhào qīng dōu zhī wèi láng gān   zàng wèi fán   .
yán róng   dǐng wèi tiān xiāng zhōng shǐ   hào màn wèi huān
xià rén jiān   hùn fèn yíng