出山口

宋代 韩琦
待晓出山口,溟濛雨乍晴。始知经尽险,终得坦然平。 草树开春意,川原豁眼明。吏民当自信,竹马不须迎。
dài xiǎo chū shān kǒu   míng méng zhà qíng shǐ zhī jīng jǐn xiǎn zhōng   tǎn rán píng    
cǎo shù kāi chūn   chuān yuán huō yǎn míng mín dāng xìn zhú   yíng