出塞(夜梦一女子引扇求字,为书小阕)

宋代 李適
花树树。吹碎胭脂红雨。将谓郎来推绣户。暖风摇竹坞。 睡起栏干凝伫。漠漠红楼飞絮。划踏袜儿垂手处。隔溪莺对语。
huā shù shù chuī suì yān zhī hóng jiāng wèi láng lái tuī xiù nuǎn fēng yáo zhú
shuì lán gān níng zhù hóng lóu fēi huà ér chuí shǒu chù yīng duì