出塞即事二首

唐代 顾非熊
塞山行尽到乌延,万顷沙堆见极边。河上月沉鸿雁起, 碛中风度犬羊膻。席箕草断城池外,护柳花开帐幕前。 此处游人堪下泪,更闻终日望狼烟。 贺兰山便是戎疆,此去萧关路几荒。无限城池非汉界, 几多人物在胡乡。诸侯持节望吾土,男子生身负我唐。 回望风光成异域,谁能献计复河湟。
sāi shān xíng jìn dào yán   wàn qǐng shā duī jiàn biān shàng yuè chén hóng 鸿 yàn  
zhòng fēng quǎn yáng shān cǎo duàn chéng chí wài   liǔ huā kāi zhàng qián
chù yóu rén kān xià lèi   gèng wén zhōng wàng láng yān
lán shān biàn 便 shì róng jiāng   xiāo guān huāng xiàn chéng chí fēi hàn jiè  
duō rén zài xiāng zhū hóu chí jié wàng   nán shēng shēn táng
huí wàng fēng guāng chéng   shuí néng xiàn huáng