初入红螺崄

明代 袁宏道
凿天出古空,意匠穷刻露。赎取长吉魂,幻作鬼工赋。 霜岩透斑锷,石骨竦清怒。历劫至于合,彫镂不曾住。 无石不巧心,转眄殊态度。一种老健中,自发嫣媚趣。 阴巘夹琉璃,飞仄窘仙步。一死直青山,梯足于悬树。
záo tiān chū kōng   jiàng qióng shú zhǎng hún huàn   zuò guǐ gōng    
shuāng yán tòu bān è   shí sǒng qīng jié zhì diāo   lòu céng zhù    
shí qiǎo xīn   zhuǎn miǎn shū tài zhǒng lǎo jiàn zhōng   yān mèi    
yīn yǎn jiā liú li   fēi jiǒng xiān zhí qīng shān   xuán shù